0765562555

Kịch bản tiểu phẩm ngày 20/11 (3 mẫu)

Mời ban tìm hiểu thêm nội dung bài viết HD Kịch bản tiểu phẩm ngày 20/11 (3 mẫu) Chi tiết 2022 được update : 2021-09-08 05:52:32

3629

Xin chàoVào ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, học viên trên khắp toàn nước lại tổ chức triển khai nhiều hoạt động và sinh hoạt giải trí tri ân thầy cô. Ngoài những hoạt động và sinh hoạt giải trí sinh hoạt như thi đua học tập, rèn luyện thể dục thể thao, văn nghệ, làm báo tường thì việc làm những tiểu phẩm cũng khá được những ban học viên quan tâm trong thời gian ngày này.

Trong nội dung bài viết sau này, Wiki ADS sẽ trình làng đến những ban fan hâm mộ 3 mẫu ngữ cảnh tiểu phẩm ngày 20/11 hay và ý nghĩa nhất. Sau đấy là nội dung rõ ràng mời những ban cùng tìm hiểu thêm và tải tài liệu tại đây.

Bạn đang xem: Kịch bản tiểu phẩm ngày 20/11 (3 mẫu)

Tiểu phẩm 20/11: Hãy nắm chặt tay nhau

Nhân vật trong tiểu phẩm:

– Bạn Hoàng Kỳ Anh: trong vai Hoàng – là ban học viên mồ côi cha sống với mẹ. Mẹ bị tàn tật nên tình hình mái ấm gia đình rất trở ngại vất vả. Ở lớp, Hoàng là một học viên nghịch ngợm, hay trêu chọc ban hữu và làm cô giáo rất phiền lòng.

– Bạn Ngọc Ánh: trong vai cô giáo.

– Nhóm HS trong vai những ban cùng lớp.

Cảnh trong lớp:

Trống vào lớp, những ban đang ngồi chú ý ôn bài. Hoàng nhảy vào.

Hoàng: Xin chào những ban!

Một ban đứng lên gọi: Hoàng ơi, sẵn sàng sẵn sàng thi thời gian giữa kỳ rồi, vào ôn bài với chúng tớ đi.

Hoàng: Tớ đang đói quá, chẳng có tâm trạng học tập đâu.

Hoàng chỉ vào Ngọc: À Ngọc à, ngày hôm nay ban có mang món ăn cho mình không?

Ngọc lấm lét: Nhưng mà tớ ngày hôm nay hết tiền rồi.

Hoàng: Cái gì, không còn là sao, tớ không chịu được đói đâu. Có ai có gì ăn không?

Lan: Có, tớ còn cái bánh mỳ còn chưa kịp ăn đây.

Hoàng (giằng lấy, ăn liền): Bánh mỳ cũng khá được, ăn tạm vậy.

Vừa lúc đó, cô giáo nhảy vào lớp.

Cả lớp đứng lên chào cô

Cô giáo nhìn Hoàng: Hoàng, em ngồi vào chỗ đi.

Hoàng miễn cưỡng ngồi xuống.

Cô giáo: Tôi có một tin muốn thông tin cho những em, đó là nhà trường toàn bộ chúng ta đang sẵn sàng sẵn sàng chương trình: Hoà nhịp đập trái tim để ủng hộ cho những ban học viên có tình hình trở ngại vất vả và đặc biệt quan trọng 2 em Vi và Nhi bị mắc căn bệnh hiểm nghèo. Vì vậy giờ đây, cô sẽ hướng dẫn những em gấp những con sếu trắng, hình tượng cho việc san sẻ, cảm thông trong môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường, những em có đồng ý không?

Tất cả học viên: Đồng ý ạ! Đồng ý ạ!

Bỗng mặt Lan tái mét, tay ôm bụng.

Cô giáo cùng những ban chạy tới, người xoa đầu, người hỏi han.

Cô giáo: Sáng nay con đã ăn gì chưa?

Lan: Dạ… Dạ… con ăn rồi ạ!

Cô giáo: Con đã ăn gì nào?

Ngọc: Dạ … Dạ …

Tuấn hùng: Thưa cô, ngày hôm nay ban Lan chưa ăn gì đâu ạ! Lúc nãy, Hoàng đã lấy bánh mỳ của Lan.

Cô giáo (nhìn sang Hoàng): Con đã lấy phần ăn sáng của ban à?

Hoàng (gãi đầu): Dạ…dạ … lúc nãy em đói quá nên đã lấy bánh mỳ của ban ạ.

Cô giáo: Sáng nay con chưa ăn gì sao?

Hoàng (bật khóc): thưa cô, tại con đói quá ạ. Con xin lỗi cô, tớ xin lỗi những ban.

Cô giáo (ôm Hoàng vào lòng vỗ về): Hoàng Cô đã hiểu tình hình của con. Nhưng con ạ, ông bà ta đã dạy: Đói cho sạch, rách nát cho thơm. Lần sau, nếu khúc mắc thì nên san sẻ với cô, với những ban, cô và những những ban sẽ hỗ trợ con, được không nào?

Quay lại với những học viên khác: Còn những con, lần sau chúng mình có quà gì đều san sẻ với ban nhé! Các con có đồng ý không?

Tất cả học viên: đồng ý ạ! Đồng ý ạ!

Cô giáo: Cô rất vui khi những con đã hiểu và biết san sẻ vui buồn với ban. Các con đều như thể ban hữu một nhà.

Bây giờ, cô sẽ mua bánh mì cho những con và toàn bộ chúng ta cùng gấp sếu giấy nhé!

Tất cả học viên: Cảm ơn cô, cảm ơn cô.

Cô giáo cùng học viên: Hãy nắm chặt tay nhau, Cảm thông và san sẻ, Hoà nhịp đập trái tim.”

Tiểu phẩm 20/11: Niềm vui của cô

Tên người dẫn truyện……….: Người dẫn chuyện

Em xin chào những thầy cô giáo cùng toàn thể những ban học viên thân mến!

Tuần 10 lớp ….. chúng em làm công tác thao tác trực tuần. Để chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, sau này lớp …. chúng em xin gửi đến những thầy cô cùng toàn thể những ban học viên một tiểu phẩm được mang tên: Niềm vui của cô. Em xin mời những thầy cô và những ban cùng thưởng thức.

Nhân vật trong tiểu phẩm:

– Bạn…… : trong vai Tuấn

– Bạn ……: trong vai cô giáo.

– Nhóm HS trong vai những ban cùng lớp.

Tiểu phẩm của chúng em xin được khởi đầu.

Người dẫn….. (lời dẫn): Tuấn là ban học viên mồ côi cha sống với mẹ. Mẹ Tuấn bị tàn tật nên tình hình mái ấm gia đình Tuấn rất trở ngại vất vả. Ở lớp, Tuấn là một học viên nghịch ngợm, hay trêu chọc ban hữu và làm cô giáo rất phiền lòng.

Cảnh trong lớp học.

Các ban đang ngồi ôn bài. Tuấn nhảy vào.

Tuấn: Hello! xin chào mọi người!

Hiền đứng lên: Tuấn ơi, vào ôn bài với chúng tớ đi. Chúng mình sẵn sàng sẵn sàng kiểm tra giữa kì đấy.

Tuấn: Ôi dào, học với chả hành. Tớ chả thích học. Tớ đang đói đây.

Tham khảo: Phiếu góp ý dự thảo xây dựng kế hoạch giáo dục nhà trường

Tuấn chỉ vào Quyên: Này Quyên! Hôm nay ban có mang bánh cho tớ không?

Quyên (sợ hãi): Nhưng mà tớ ngày hôm nay hết tiền rồi.

Tuấn: Hết cũng phải có, nếu không ngày hôm nay tớ nhịn đói à.

Tuấn quay sang Ngọc: Cả con này nữa, ngày hôm nay có mang cái gì đi không?

Ngọc: Có, tớ còn hộp xôi còn chưa kịp ăn đây.

Tuấn (giằng lấy, ăn liền): Ôi đã quá! Hết cả đói.

Vừa lúc đó, cô giáo (…..) nhảy vào lớp.

Cả lớp đứng lên chào cô (bằng Tiếng Anh)

Cô giáo (….) nhìn Tuấn: Tuấn, em ngồi vào chỗ đi.

Tuấn miễn cưỡng ngồi xuống.

Cô giáo (…….): những em ạ, nhà trường toàn bộ chúng ta đang sẵn sàng sẵn sàng một chương trình lớn: Hoà nhịp đập trái tim để ủng hộ cho những ban học viên có tình hình trở ngại vất vả và đặc biệt quan trọng 2 em Vi và Nhi bị mắc căn bệnh hiểm nghèo.

Hôm nay, cô sẽ hướng dẫn những em gấp những con sếu trắng, hình tượng cho việc san sẻ, cảm thông trong môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường, những em có đồng ý không?

Tất cả học viên: Đồng ý ạ! Đồng ý ạ!

Bỗng mặt Ngọc tái mét, tay ôm bụng.

Cô giáo cùng những ban chạy tới, người xoa đầu, người hỏi han.

Cô giáo (….): Sáng nay con đã ăn gì chưa?

Ngọc: Dạ… Dạ… con ăn rồi ạ!

Cô giáo: Con đã ăn gì nào?

Ngọc: Dạ … Dạ …

Tuấn Anh: Thưa cô, ngày hôm nay ban Ngọc chưa ăn gì đâu ạ! Lúc nãy, ban Tuấn đã lấy phần ăn sáng của ban Ngọc đấy ạ.

Cô giáo (nhìn sang Tuấn): Con đã lấy phần ăn sáng của ban à?

Tuấn (gãi đầu): Dạ…dạ … lúc nãy em đói quá nên đã lấy xôi của ban ạ.

Cô giáo: Sáng nay con chưa ăn gì sao?

Tuấn (bật khóc): thưa cô, tại con đói quá ạ. Con xin lỗi cô, tớ xin lỗi những ban.

Cô giáo (ôm Tuấn vào lòng vỗ về): Cô đã hiểu tình hình của con. Nhưng con ạ, ông bà ta đã dạy: Đói cho sạch, rách nát cho thơm. Lần sau, nếu có đói hay có nỗi buồn gì con hãy san sẻ với cô và những ban nhé!

Quay lại với những học viên khác: Còn những con, lần sau chúng mình có quà gì đều san sẻ với ban nhé! Các con có đồng ý không?

Tất cả học viên: đồng ý ạ! Đồng ý ạ!

Cô giáo (….): Cô rất vui khi những con đã hiểu và biết san sẻ vui buồn với ban. Các con đều như thể ban hữu một nhà.

Bây giờ, cô sẽ mua bánh mì cho những con và toàn bộ chúng ta cùng gấp sếu giấy nhé!

Tất cả học viên: Cảm ơn cô, cảm ơn cô.

Người dẫn chương trình: Tiểu phẩm của chúng em đến đấy là kết thúc. Qua tiểu phẩm chúng em mong ước gửi tới những ban thông điệp:

“Chúng ta:Hãy nắm chặt tay nhauCảm thông và chia sẻHòa nhịp đập trái tim.”

Mời toàn trường cùng hát vang bài hát truyền thống cuội nguồn: Mái trường mến yêu.

Người dẫn chương trình: Sau đây tớ có một số trong những vướng mắc giao lưu cùng những ban:

– Bạn đã làm gì để chung tay góp sức giúp sức ban học viên có tình hình trở ngại vất vả?

– Khi làm được việc tốt để giúp sức ban có tình hình trở ngại vất vả ban cảm thấy thế nào?

Tiểu phẩm 20/11: Đường về

Các nhân vật trong tiểu phẩm

Vân: Cô nữ sinh lớp 11

Tuyết, Thắm, Dũng: Bạn cùng lớp của Vân

Người bố (Hải)

Người mẹ (Lan)

Nguyệt: Chị gái Vân (đi học làm tóc vẽ móng ở thành phố Tỉnh Lào Cai)

Cô giáo chủ nhiệm của Vân

Bác Vọng (chị cô Lan)

Trong căn phòng lợp mái ngói, rêu đã ngả màu sẫm mốc, nằm cheo veo cạnh bên đồi, cách biệt với những dãy nhà cấp 4 ở thôn. Trong cơn gió của chiều đông lại càng trở nên lạnh lẽo và thảm đạm tiếng gắt, rồi tiếng gằn giọng vang lên lẫn vào tiếng rít của những cơn gió cứ từng hồi như cứa vào lòng người.

ông bố( Hải): Mày cút đi, cút khỏi nhà tao cút hết, cho khuất mắt tao cút

(giọng gào lên rất khó chịu)

Khốn khổ khốn nạn cái thân tao, cứ nghĩ đi làm việc vất vả kiếm ra đồng xu tiền mày sẽ biết lo toan cho cái mái ấm gia đình ai ngờ mày lại đổ đốn ra thế này! Cái con đàn bà khốn nạn kia! Giờ thì cuộc sống này chả là gì với tao hết. Cút hết, cút hết đi trước lúc tao cho nó mồi lửa để nó thành tro bụi.

Vẫn là một sự im re như những buổi chiều rét mướt khác. Chửi rồi lại nuốt hận và chẳng kịp khoác cái áo đã xỉn màu như mái ngói ngôi nhà. Nhưng lần này, Lan đã đáp lời chồng mình trong làn nước mắt chứa chan.

Người mẹ (Lan): Tôi xin anh, cái thân tôi nó khốn nạn, nó nhuốc nhơ, nó ti tiện, tôi sẽ để anh sỉ mắng cho hả lòng, hả dạ anh giết tôi đi nhưng tôi không thích con Vân, con Nguyệt nó biết chuyện này…( giọng Van xin)

Ông bố( Hải): Cô, cô còn định quanh co, lằng nhằng nữa hả? đẹp mặt chưa, giờ thì thiên hạ nó biết tỏng cái bản mặt của cô rồi.

Người mẹ (Lan): Biết tôi biết, tôi đã là một con đàn bà hư hỏng nhưng tôi muốn con tôi không phải khổ sở như mẹ nó. Cả hai đứa đã đang tuổi lớn, tôi không thích vì tôi, vì mái ấm gia đình này mà nó sẽ dở dang nếu anh lo cho mẹ con tôi một môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường khá đầy đủ như những người dân chồng khác tôi đâu phải đến nỗi phải bấu víu vào người ta. Mỗi tháng ba cọc ba đồng anh đem về có đủ trang trải cả những món nợ mà anh cờ bạc lô đề ngày trước không? Anh có lúc nào tự hỏi mình tại sao vợ mình phải khốn nạn vậy chưa?

Ông bố(Hải): Cô..cô…Cô nói chí lý lắm, cô đúng là một người mẹ hết lòng vì con. Cô sợ hai đứa nó biết cô là người mẹ chả ra gì, vậy tại sao cô lại làm như vậy cô vấn đáp đi nói nói mau (Giận dữ, túm hai tay vào cổ người vợ đáng thương của tớ)

Đang cơn rất khó chịu như lửa cháy bỗng có tiếng đẩy cửa đánh thoảng, Vân từ đâu chạy ào đến như một tia lửa lao thẳng về phía người mẹ đang chan chứa trong nước mắt, dằng mạnh bàn tay thô kệch, xù xì của bố, nó quỳ sụp xuống thổn thức, nghẹn ngào.Cô gái học giỏi Văn, sống nội tâm và ít nói đang không thể im re

Vân(con gái thứ hai): Con đã đứng ở bên phía ngoài nghe hết câu truyện của bố và mẹ con thực sự không hiểu biết điều gì đã làm mái ấm gia đình ta đến nông nỗi này…

Ông bố( Hải): Mày làm thế nào hiểu được hả con tao khổ sở lắm rồi (giọng đau đớn)

Xem thêm: Đơn đề xuất kiến nghị cấp hóa đơn điện tử có mã của cơ quan thuế

Người mẹ (Lan): tôi van anh, anh đừng nói thêm điều gì cả trong thời gian hiện nay…hãy vì con bé… tôi xin anh.

Vân: Bố mẹ biết không, mới gần đây con đã thấy cha mẹ và cả nhà không hề link như xưa, con lo ngại, con sợ hãi và cũng không đủ can đảm san sẻ cả với chị, cũng chẳng dám hỏi mẹ tại sao?

Người mẹ (Lan): Con ơi, mẹ biết rồi! Mẹ xin con! (giọng van xin)

Vân: Những lúc chỉ có một mình con luôn nhớ lại những ngày khi con và chị còn bé, mỗi buổi chiều bố chở hai chị em trên chiếc xe đạp điện cũ, dạo quanh cánh đồng rồi vào trong nhà ông bà nội chơi đợi mẹ đi làm việc may về. Rồi cả nhà lại kéo nhau về với mái nhà nhỏ để ríu rít với bữa cơm tối chỉ có rau, đậu và vài miếng cá kho mặn. Con cũng nhớ những hôm bố đi phụ hồ về muộn, hai chị em quanh quẩn đứng ngóng ngoài sân. Vừa ngóng rồi lại tự hỏi, sao mãi bố chưa về. Mẹ còn sốt ruột mắng chúng con, không được nhắc để bố còn về nhà cho bảo vệ an toàn và uy tín. Những lúc thế này con chỉ mong sao thời hạn trọn vẹn có thể ngừng hoạt động được, để mãi được như tấm bé, lúc mái ấm gia đình mình tuy thiếu thốn về vật chất nhưng vẫn luôn vui vẻ,niềm sung sướng; để con chẳng phải đương đầu với những cãi vã, bực dọc của cha mẹ; để con không phải nghe những điều mà đôi tai con không thể tin. Đầu óc con muốn nổ tung, cha mẹ biết không? (giọng đau đớn, nghẹn ngào trong nước mắt )

Người đàn ông khổ sở ấy lặng lẽ, rút cái áo công nhân đã sờn bạc hết cả sống lưng và vai bước ra ngoài, cửa vẫn chưa khép lại. Vân và mẹ ôm nhau khóc,mẹ ôm chặt con gái như muốn thanh minh, như muốn thắp lại chút niềm tin nhỏ bé cho cô con gái nhỏ khi câu truyện cô muốn giữ kín đã bung tuột ra theo tiếng gió rít và tiếng gằn rất khó chịu của người chồng trong cánh cửa khép hờ… Hải đã đi đến hơn cả tháng nay không thấy về. Nghe nói, anh bỏ việc phụ hồ theo mấy người ban bốc dỡ hàng trên cửa khẩu Tỉnh Lào Cai vì làm ở đây tuy vất vả nhưng chắc như đinh anh sẽ tìm kiếm được nhiều tiền hơn việc đi phụ hồ, hơn thế nữa cũng là để không phải đương đầu với những người vợ của tớ. Đến cả người con gái lớn là Nguyệt, học làm tóc ở gần chỗ anh làm, anh cũng không thích đến gặp con. Nguyệt biết bố đang làm bốc vác ở cửa khẩu cũng là vì cô ban cùng xóm chạy hàng hoa quả ở cửa khẩu khi tới gội đầu đã kể gặp bố cô. Cô đã tìm gặp được bố mình. Mẹ thì vẫn đi làm việc may thuê cho hiệu may gần nhà. Còn Vân, từ sau khoản thời hạn bố đi làm việc không về nhà như trước nữa, đến mỗi bữa vẫn ăn cơm với mẹ nhưng hai mẹ con cũng không rỉ tai, thậm chí còn Vân không hay ngước lên nhìn mẹ như trước. Vân thường xuyên đi học về muộn, về nhà cũng chẳng mấy khi Vân học bài. Giờ đây, Vân đã ra dáng một cô thiếu nữ, biết để ý đến quần áo mình mặc, lại còn tô son đỏ cam trước lúc đi học. Càng ngày mẹ lại càng thấy con khác thật nhiều. Có một lần, cô giáo đã gọi điện cho mẹ Vân và trao đổi rất mất thời hạn, đến bữa tiệc mẹ nói với Vân.

Người mẹ (Lan): Vân à! Hôm nay cô giáo của con gọi điện cho mẹ để trao đổi về việc học của con. Mẹ thấy lo ngại con ạ!

Vân: Cô giáo con nói với mẹ chuyện gì ạ? Con vẫn đi học thường thì như những ban, vẫn chấp hành tốt mọi nội quy của trường lớp, có vi phạm điều gì đâu, lạ nhỉ sao cô lại phải quan tâm tới con quá mức cần thiết như vậy? (Tỏ ra không tự do)

Người mẹ (Lan): Con nếu không còn chuyện gì, chắc như đinh cô giáo đang không phải gọi để trao đổi với mẹ nhiều như vậy.

Vân: Con đã nói là không còn việc gì cả, mẹ đừng xen vào chuyện của con nữa, con thấy mệt mỏi lắm rồi. (Giọng gắt lên)

Người mẹ (Lan): Con? Tại sao con lại nói với mẹ như vậy( Rồi mẹ Vân giận dỗi bước về phía sau nhà)

Mẹ vừa bước về phía sau nhà, tiếng còi xe máy đã réo lên inh ỏi trước nhà.

Vân mở hé cánh cửa, tiếng Dũng dội vào.

Dũng: (nói với vào trong nhà): Đợi lâu lắm rồi đó, để bọn nó đợi lâu là không xong đâu. Nhanh cái chân cho tôi nhờ?

Vân: Được rồi chờ tí, chậm một tí đã chết ai được?

Người mẹ (Lan): (ngạc nhiên): Sao con nói chiều nay đi lao động trên trường? Giờ lại rủ nhau đi dạo ở đâu và lại chờ đón với hẹn hò nhau? Con ở yên đó để mẹ gọi điện cho cô giáo con.

Vân: Sao động tí mẹ lại lôi cô giáo ra dọa con, giờ đây chẳng ai làm con sợ được cả, mẹ hiểu không? Mẹ cứ lo việc của mẹ đi. Con đi lao động xong sẽ tới nhà Thắm thăm nó bị ốm. Nếu muộn, mẹ cứ ăn cơm trước, đừng chờ con làm gì!

Chưa kịp nghe mẹ nói lại, Lan đã chạy ào ra, ngồi vội lên xe máy với Dũng và Tuyết, đầu cũng chẳng thèm đội chiếc mũ bảo hiểm. Mẹ Vân ngỡ ngàng, thẫn thờ vì giờ đây con gái chị như đã thoát thoát khỏi vòng tay mẹ, nó không thích chị quan tâm và lại càng không thích thủ thỉ tâm sự với mẹ như trước. Chị cảm nhận được sự rạn nứt trong tình cảm và niềm tin của con gái mà giờ đây chị thật khó trọn vẹn có thể nối lại được. Chị tự nhủ: Có lẽ cũng tại mình, giờ đây không thể trách ai. Trời đã nhá nhem tối, cơm canh đã chín, mâm cơm đạm bạc đã dọn ra, chị thẫn thờ ngóng con.

Người mẹ (Lan): Giờ này đã muộn lắm rồi, con bé làm gì mà còn chưa về. Nó đã lúc nào về muộn như vậy này đâu.( Bước ra cửa rồi lại vào trong nhà, hết đứng lại ngồi)

Phải gọi cho cô giáo mới được….. A lô: Cô Thu ạ! Cô ơi, chiều lớp đi lao động có về muộn lắm không cô?

Có tiếng từ trên đầu dây bên kia vấn đáp trong hốt hoảng

Cô Thu: Chị Lan ơi, chiều nay lớp không lao động đâu vì một số trong những ban phải đi tập ngoại khóa cho tuần tới nên lịch lao động tạm hoãn, em đã nhắn cho mái ấm gia đình rồi mà. Em có nhắc cháu tham gia tập ngoại khóa, cháu nói mái ấm gia đình dạo này bận việc, phải giúp mẹ nên không tham gia.

Người mẹ (Lan): Thôi, chết tôi rồi, cháu nói đi lao động. Số điện thoại cảm ứng …………., ông xã tôi lại cầm đi làm việc xa, chắc ông ấy không đọc nên không nói gì với tôi.

Cô Thu: Chị ơi, ngoài những lần em gọi điện và mời chị đến gặp để trao đổi về tình hình của cháu, có bất kì yếu tố gì em đều báo cả qua sổ liên lạc điện tử. Bây giờ chị bình tĩnh, em sẽ gọi cho phụ huynh của cháu Thắm để hỏi xem cháu còn bên đó không.

Người mẹ (Lan): Cô giáo gọi hỏi giúp tôi với ạ? Trăm sự nhờ cô tương hỗ cho tôi. (Giọng cầu khẩn)

Cô Thu gọi điện cho mẹ Thắm và nhận được câu vấn đáp: Cả nhà cũng đang sốt ruột định gọi hỏi cô giáo để hỏi tình hình.Cô giáo đã tới nhà mẹ Vân để báo tình hình. Khi mẹ Vân cho biết thêm thêm chiều nay con gái đi xe cùng Dũng và Tuyết, cô Thu đã giật mình vì biết Dũng là một học viên riêng không liên quan gì đến nhau, đã bỏ học và thường xuyên giao du với những thanh niên chơi bời, thậm chí còn nhân thân không rõ ràng. Cô giáo đã động viên mẹ Vân bình tĩnh để hỏi thêm thông tin, nếu thiết yếu sẽ phải báo cho cơ quan công an ngay.

Cô Thu: Giờ đây chưa chắc như đinh việc gì xẩy ra với cháu chị phải rất là bình tĩnh chị ạ!

Bác Vọng (Chị gái của mẹ Lan hớt hải chạy đến): Chiều nay, tôi thấy con Vân đi với hai đứa nữa phóng xe lên mạn thành phố Tỉnh Lào Cai. Dì thử gọi cho con Nguyệt xem nó có lên trên đó chơi không?

Người mẹ (Lan): Chị ơi chắc con bé không lên đó đâu. Vì tuần trước đó Nguyệt mới về nhà. Chúng nó còn hẹn hò nhau, thời gian vào buổi tối cuối tuần sẽ gọi bố về để sang thăm ông bà nội nữa mà.

Bác Vọng: Dì cứ gọi thử đi, tôi có linh cảm con bé đang ở đoạn chị nó.

Người mẹ (Lan): Vâng, để em gọi ạ!

Bác Vọng vừa nhắc tới Nguyệt thì tiếng chuông điện thoại cảm ứng của Nguyệt gọi đến cho mẹ…

Người mẹ (Lan): Nguyệt à con! Em Vân, em Vân nó đi từ chiều chưa về, mẹ hỏi những ban của nó không còn ai biết con bé ở đâu, cô giáo và bác Vọng cũng đang ở đây.

Nguyệt: Mẹ ơi, Vân đang ở trên gần cửa khẩu cùng con và bố đây mẹ ạ!

Người mẹ (Lan): Con nói thật chứ?

Nguyệt: Thật mà mẹ! Nó đi cùng con Thắm và một thằng ban của nó nữa. Nếu ngày hôm nay, bố không làm gần ở đó, không sở hữu và nhận ra và đi theo để gọi nó, có lẽ rằng mẹ con mình sẽ không còn được gặp em nữa.

Người mẹ (Lan): Con nói vậy nghĩa là sao? (hốt hoảng, ấp úng):

Nguyệt: Vân và con cháu Thắm bị bọn nó dẫn sang cửa khẩu chơi, đi shopping rồi nó lừa đẩy ra cho những kẻ chuyên buôn người. Thằng ban đưa hai đứa đi đã biết thành tạm giữ để khảo sát. May quá mẹ ạ!

Người mẹ (Lan): Thế em và bố con đâu rồi? Mọi người dân có ở đó không để mẹ gọi gặp bố con.

Nguyệt: bố đã giục con gọi điện báo ngay cho mẹ. Bố cũng nói, bố rỉ tai lại với những người chủ chỗ bố làm để xin nghỉ về nhà thuở nào gian về với mái ấm gia đình. Mẹ cứ yên tâm chờ bố và chúng con đang sẵn sàng sẵn sàng về mẹ nhé.

Người mẹ (Lan): Ừ, ừ được rồi con

rồi chị quay sang nói với cô giáo và bác Vọng

Người mẹ (Lan): May quá! Không thì tôi cũng không biết phải sống thế nào nữa? con tôi không sao cô giáo và bác ạ! Các cháu và bố nó đang sẵn sàng sẵn sàng về nhà rồi.

Cô giáo: Tôi xin san sẻ chân thành với chị, sau yếu tố này, chị nên phải quan tâm đến cháu nhiều hơn nữa. Anh chị phải sắp xếp việc làm mái ấm gia đình, xử lý và xử lý những xích míc để cháu yên tâm học tập. Đây là lứa tuổi mà tâm lí những cháu chưa thực sự chưa ổn định. Khi có những biến cố mái ấm gia đình, những cháu sẽ rất dễ dàng bị tổn thương, tâm ý nhiều, làm tác động tới việc học tập, thậm chí còn sẽ rất dễ dàng chán nản, bi quan và dễ bị ban xấu lôi kéo.

Bác Vọng: Cô giáo nói đúng đấy dì! Dì và chú nên phải nghĩ cho con cháu mình nhiều hơn nữa. Điều gì trọn vẹn có thể bỏ qua lẫn nhau thì nên bỏ qua để giữ mái ấm mái ấm gia đình để con cháu triệu tập tư tưởng học tập. Dì nên nghe tôi!

Người mẹ (Lan): Vâng, tôi cảm ơn cô giáo thật nhiều ạ (quay sang nói với cô giáo)

Người mẹ (Lan): Dạ vâng, em biết là tôi đã sai lầm không mong muốn khi chỉ nghĩ cho bản thân mình mình, đã để con em của tớ đến nông nỗi này. Từ giờ em sẽ thân thiện, lắng nghe con nhiều hơn nữa, nỗ lực là một người mẹ tốt trong mắt những con. (quay sang nói với bác Vọng)

Khi cô giáo và bác Vọng vừa về thì một lúc sau ba bố con Hải cũng về đến nhà. Hải ngập ngừng chưa định nhảy vào. Vân chạy đến ôm mẹ, kéo tay bố vào.

Vân: mẹ!!!con xin lỗi vì đang không nghe lời mẹ dạy, con đã khiến mọi người phải lo ngại. Con thực sự mong ước cha mẹ và cả mái ấm gia đình ta gắn bó như xưa. Con biết cả bố và mẹ giận nhau là còn rất yêu thương nhau chỉ vì tình hình mái ấm gia đình mình trở ngại vất vả. Con hứa sẽ chăm chỉ học tập, không chơi với những người dân ban xấu để không xẩy ra yếu tố như ngày hôm nay. Tìm được đường về ngày hôm nay, con sẽ nhất định không để mình lạc bước nữa.

Nguyệt: Con đã và đang học nghề sắp xong và sẽ tự làm ra đồng xu tiền, con cũng trọn vẹn có thể trang trải một phần giúp cha mẹ, con chỉ mong sao cha mẹ bỏ qua mọi lỗi lầm lẫn nhau để cả nhà ta lại được như xưa.

Người mẹ (Lan): Mẹ biết rồi, những con yên tâm.

Rồi chị quay sang người chồng của tớ, lặng lẽ cất tiếng

Người mẹ (Lan): Thiếu chút nữa thôi thì toàn bộ chúng ta sẽ phải trả cái giá quá đắt vì sự ích kỉ của tớ mình mình. Chúng ta không thể lạc lối và càng không thể để những con đi sai con phố của tớ. Hãy vì những con mà tha thứ cho em. Hãy vì những con mà tu chí làm ăn, vun vén cho mái ấm gia đình anh nhé.

ông bố( Hải): Thời gian xa nhà vừa qua, anh đã và đang tâm ý thật nhiều về những việc vừa qua. Việc xẩy ra với con gái vừa rồi đã làm anh nhận ra rằng: tương lai của những con là quan trọng, toàn bộ chúng ta không còn quyền và không được phép tước đi niềm sung sướng và tương lai của những con.

Hai con gái nhỏ chạy đến bên ôm chầm lấy cha mẹ với ánh nhìn niềm sung sướng, dường như họ thấm thía cái cảm hứng niềm sung sướng khi tìm lại sự link của tớ, niềm sung sướng khi mà như mong ước đã tới đúng thời cơ để mái ấm gia đình họ không còn ai phải rời xa.

Câu chuyện về sự việc rạn nứt niềm sung sướng mái ấm gia đình vì những cám dỗ xã hội , gây ra những tổn thương không riêng gì có với những người trong cuộc mà còn tổn thương cả những người dân thân trong gia đình trong mái ấm gia đình là câu truyện của nhiều mái ấm gia đình trong xã hội lúc bấy giờ. Cô gái Vân đã như mong ước tìm kiếm được đường về trước lúc mọi thứ đi quá xa, ngoài tầm trấn áp của mái ấm gia đình. Cô gái như mong ước khi được trở về với mái ấm gia đình của tớ, không phải chịu nỗi đau mà những cô nàng trẻ bị lừa bắt sang bên kia biên giới. Một hồi chuông cảnh tỉnh những người dân làm cha làm mẹ phải ghi nhận quan tâm, thân thiện, sẻ chia, vượt qua sự ích kỉ của thành viên, vượt qua thử thách trong môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường để giữ niềm sung sướng mái ấm gia đình.

Vào ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, học viên trên khắp toàn nước lại tổ chức triển khai nhiều hoạt động và sinh hoạt giải trí tri ân thầy cô. Ngoài những hoạt động và sinh hoạt giải trí sinh hoạt như thi đua học tập, rèn luyện thể dục thể thao, văn nghệ, làm báo tường thì việc làm những tiểu phẩm cũng khá được những ban học viên quan tâm trong thời gian ngày này.

Trong nội dung bài viết sau này, Wiki ADS sẽ trình làng đến những ban fan hâm mộ 3 mẫu ngữ cảnh tiểu phẩm ngày 20/11 hay và ý nghĩa nhất. Sau đấy là nội dung rõ ràng mời những ban cùng tìm hiểu thêm và tải tài liệu tại đây.

Bạn đang xem: Kịch bản tiểu phẩm ngày 20/11 (3 mẫu)

Tiểu phẩm 20/11: Hãy nắm chặt tay nhau

Nhân vật trong tiểu phẩm:

– Bạn Hoàng Kỳ Anh: trong vai Hoàng – là ban học viên mồ côi cha sống với mẹ. Mẹ bị tàn tật nên tình hình mái ấm gia đình rất trở ngại vất vả. Ở lớp, Hoàng là một học viên nghịch ngợm, hay trêu chọc ban hữu và làm cô giáo rất phiền lòng.

– Bạn Ngọc Ánh: trong vai cô giáo.

– Nhóm HS trong vai những ban cùng lớp.

Cảnh trong lớp:

Trống vào lớp, những ban đang ngồi chú ý ôn bài. Hoàng nhảy vào.

Hoàng: Xin chào những ban!

Một ban đứng lên gọi: Hoàng ơi, sẵn sàng sẵn sàng thi thời gian giữa kỳ rồi, vào ôn bài với chúng tớ đi.

Hoàng: Tớ đang đói quá, chẳng có tâm trạng học tập đâu.

Hoàng chỉ vào Ngọc: À Ngọc à, ngày hôm nay ban có mang món ăn cho mình không?

Ngọc lấm lét: Nhưng mà tớ ngày hôm nay hết tiền rồi.

Hoàng: Cái gì, không còn là sao, tớ không chịu được đói đâu. Có ai có gì ăn không?

Lan: Có, tớ còn cái bánh mỳ còn chưa kịp ăn đây.

Hoàng (giằng lấy, ăn liền): Bánh mỳ cũng khá được, ăn tạm vậy.

Vừa lúc đó, cô giáo nhảy vào lớp.

Cả lớp đứng lên chào cô

Cô giáo nhìn Hoàng: Hoàng, em ngồi vào chỗ đi.

Hoàng miễn cưỡng ngồi xuống.

Cô giáo: Tôi có một tin muốn thông tin cho những em, đó là nhà trường toàn bộ chúng ta đang sẵn sàng sẵn sàng chương trình: Hoà nhịp đập trái tim để ủng hộ cho những ban học viên có tình hình trở ngại vất vả và đặc biệt quan trọng 2 em Vi và Nhi bị mắc căn bệnh hiểm nghèo. Vì vậy giờ đây, cô sẽ hướng dẫn những em gấp những con sếu trắng, hình tượng cho việc san sẻ, cảm thông trong môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường, những em có đồng ý không?

Tất cả học viên: Đồng ý ạ! Đồng ý ạ!

Bỗng mặt Lan tái mét, tay ôm bụng.

Cô giáo cùng những ban chạy tới, người xoa đầu, người hỏi han.

Cô giáo: Sáng nay con đã ăn gì chưa?

Lan: Dạ… Dạ… con ăn rồi ạ!

Cô giáo: Con đã ăn gì nào?

Ngọc: Dạ … Dạ …

Tuấn hùng: Thưa cô, ngày hôm nay ban Lan chưa ăn gì đâu ạ! Lúc nãy, Hoàng đã lấy bánh mỳ của Lan.

Cô giáo (nhìn sang Hoàng): Con đã lấy phần ăn sáng của ban à?

Hoàng (gãi đầu): Dạ…dạ … lúc nãy em đói quá nên đã lấy bánh mỳ của ban ạ.

Cô giáo: Sáng nay con chưa ăn gì sao?

Hoàng (bật khóc): thưa cô, tại con đói quá ạ. Con xin lỗi cô, tớ xin lỗi những ban.

Cô giáo (ôm Hoàng vào lòng vỗ về): Hoàng Cô đã hiểu tình hình của con. Nhưng con ạ, ông bà ta đã dạy: Đói cho sạch, rách nát cho thơm. Lần sau, nếu khúc mắc thì nên san sẻ với cô, với những ban, cô và những những ban sẽ hỗ trợ con, được không nào?

Quay lại với những học viên khác: Còn những con, lần sau chúng mình có quà gì đều san sẻ với ban nhé! Các con có đồng ý không?

Tất cả học viên: đồng ý ạ! Đồng ý ạ!

Cô giáo: Cô rất vui khi những con đã hiểu và biết san sẻ vui buồn với ban. Các con đều như thể ban hữu một nhà.

Bây giờ, cô sẽ mua bánh mì cho những con và toàn bộ chúng ta cùng gấp sếu giấy nhé!

Tất cả học viên: Cảm ơn cô, cảm ơn cô.

Cô giáo cùng học viên: Hãy nắm chặt tay nhau, Cảm thông và san sẻ, Hoà nhịp đập trái tim.”

Tiểu phẩm 20/11: Niềm vui của cô

Tên người dẫn truyện……….: Người dẫn chuyện

Em xin chào những thầy cô giáo cùng toàn thể những ban học viên thân mến!

Tuần 10 lớp ….. chúng em làm công tác thao tác trực tuần. Để chào mừng ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11, sau này lớp …. chúng em xin gửi đến những thầy cô cùng toàn thể những ban học viên một tiểu phẩm được mang tên: Niềm vui của cô. Em xin mời những thầy cô và những ban cùng thưởng thức.

Nhân vật trong tiểu phẩm:

– Bạn…… : trong vai Tuấn

– Bạn ……: trong vai cô giáo.

– Nhóm HS trong vai những ban cùng lớp.

Tiểu phẩm của chúng em xin được khởi đầu.

Người dẫn….. (lời dẫn): Tuấn là ban học viên mồ côi cha sống với mẹ. Mẹ Tuấn bị tàn tật nên tình hình mái ấm gia đình Tuấn rất trở ngại vất vả. Ở lớp, Tuấn là một học viên nghịch ngợm, hay trêu chọc ban hữu và làm cô giáo rất phiền lòng.

Cảnh trong lớp học.

Các ban đang ngồi ôn bài. Tuấn nhảy vào.

Tuấn: Hello! xin chào mọi người!

Hiền đứng lên: Tuấn ơi, vào ôn bài với chúng tớ đi. Chúng mình sẵn sàng sẵn sàng kiểm tra giữa kì đấy.

Tuấn: Ôi dào, học với chả hành. Tớ chả thích học. Tớ đang đói đây.

Tham khảo: Phiếu góp ý dự thảo xây dựng kế hoạch giáo dục nhà trường

Tuấn chỉ vào Quyên: Này Quyên! Hôm nay ban có mang bánh cho tớ không?

Quyên (sợ hãi): Nhưng mà tớ ngày hôm nay hết tiền rồi.

Tuấn: Hết cũng phải có, nếu không ngày hôm nay tớ nhịn đói à.

Tuấn quay sang Ngọc: Cả con này nữa, ngày hôm nay có mang cái gì đi không?

Ngọc: Có, tớ còn hộp xôi còn chưa kịp ăn đây.

Tuấn (giằng lấy, ăn liền): Ôi đã quá! Hết cả đói.

Vừa lúc đó, cô giáo (…..) nhảy vào lớp.

Cả lớp đứng lên chào cô (bằng Tiếng Anh)

Cô giáo (….) nhìn Tuấn: Tuấn, em ngồi vào chỗ đi.

Tuấn miễn cưỡng ngồi xuống.

Cô giáo (…….): những em ạ, nhà trường toàn bộ chúng ta đang sẵn sàng sẵn sàng một chương trình lớn: Hoà nhịp đập trái tim để ủng hộ cho những ban học viên có tình hình trở ngại vất vả và đặc biệt quan trọng 2 em Vi và Nhi bị mắc căn bệnh hiểm nghèo.

Hôm nay, cô sẽ hướng dẫn những em gấp những con sếu trắng, hình tượng cho việc san sẻ, cảm thông trong môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường, những em có đồng ý không?

Tất cả học viên: Đồng ý ạ! Đồng ý ạ!

Bỗng mặt Ngọc tái mét, tay ôm bụng.

Cô giáo cùng những ban chạy tới, người xoa đầu, người hỏi han.

Cô giáo (….): Sáng nay con đã ăn gì chưa?

Ngọc: Dạ… Dạ… con ăn rồi ạ!

Cô giáo: Con đã ăn gì nào?

Ngọc: Dạ … Dạ …

Tuấn Anh: Thưa cô, ngày hôm nay ban Ngọc chưa ăn gì đâu ạ! Lúc nãy, ban Tuấn đã lấy phần ăn sáng của ban Ngọc đấy ạ.

Cô giáo (nhìn sang Tuấn): Con đã lấy phần ăn sáng của ban à?

Tuấn (gãi đầu): Dạ…dạ … lúc nãy em đói quá nên đã lấy xôi của ban ạ.

Cô giáo: Sáng nay con chưa ăn gì sao?

Tuấn (bật khóc): thưa cô, tại con đói quá ạ. Con xin lỗi cô, tớ xin lỗi những ban.

Cô giáo (ôm Tuấn vào lòng vỗ về): Cô đã hiểu tình hình của con. Nhưng con ạ, ông bà ta đã dạy: Đói cho sạch, rách nát cho thơm. Lần sau, nếu có đói hay có nỗi buồn gì con hãy san sẻ với cô và những ban nhé!

Quay lại với những học viên khác: Còn những con, lần sau chúng mình có quà gì đều san sẻ với ban nhé! Các con có đồng ý không?

Tất cả học viên: đồng ý ạ! Đồng ý ạ!

Cô giáo (….): Cô rất vui khi những con đã hiểu và biết san sẻ vui buồn với ban. Các con đều như thể ban hữu một nhà.

Bây giờ, cô sẽ mua bánh mì cho những con và toàn bộ chúng ta cùng gấp sếu giấy nhé!

Tất cả học viên: Cảm ơn cô, cảm ơn cô.

Người dẫn chương trình: Tiểu phẩm của chúng em đến đấy là kết thúc. Qua tiểu phẩm chúng em mong ước gửi tới những ban thông điệp:

“Chúng ta:Hãy nắm chặt tay nhauCảm thông và chia sẻHòa nhịp đập trái tim.”

Mời toàn trường cùng hát vang bài hát truyền thống cuội nguồn: Mái trường mến yêu.

Người dẫn chương trình: Sau đây tớ có một số trong những vướng mắc giao lưu cùng những ban:

– Bạn đã làm gì để chung tay góp sức giúp sức ban học viên có tình hình trở ngại vất vả?

– Khi làm được việc tốt để giúp sức ban có tình hình trở ngại vất vả ban cảm thấy thế nào?

Tiểu phẩm 20/11: Đường về

Các nhân vật trong tiểu phẩm

Vân: Cô nữ sinh lớp 11

Tuyết, Thắm, Dũng: Bạn cùng lớp của Vân

Người bố (Hải)

Người mẹ (Lan)

Nguyệt: Chị gái Vân (đi học làm tóc vẽ móng ở thành phố Tỉnh Lào Cai)

Cô giáo chủ nhiệm của Vân

Bác Vọng (chị cô Lan)

Trong căn phòng lợp mái ngói, rêu đã ngả màu sẫm mốc, nằm cheo veo cạnh bên đồi, cách biệt với những dãy nhà cấp 4 ở thôn. Trong cơn gió của chiều đông lại càng trở nên lạnh lẽo và thảm đạm tiếng gắt, rồi tiếng gằn giọng vang lên lẫn vào tiếng rít của những cơn gió cứ từng hồi như cứa vào lòng người.

ông bố( Hải): Mày cút đi, cút khỏi nhà tao cút hết, cho khuất mắt tao cút

(giọng gào lên rất khó chịu)

Khốn khổ khốn nạn cái thân tao, cứ nghĩ đi làm việc vất vả kiếm ra đồng xu tiền mày sẽ biết lo toan cho cái mái ấm gia đình ai ngờ mày lại đổ đốn ra thế này! Cái con đàn bà khốn nạn kia! Giờ thì cuộc sống này chả là gì với tao hết. Cút hết, cút hết đi trước lúc tao cho nó mồi lửa để nó thành tro bụi.

Vẫn là một sự im re như những buổi chiều rét mướt khác. Chửi rồi lại nuốt hận và chẳng kịp khoác cái áo đã xỉn màu như mái ngói ngôi nhà. Nhưng lần này, Lan đã đáp lời chồng mình trong làn nước mắt chứa chan.

Người mẹ (Lan): Tôi xin anh, cái thân tôi nó khốn nạn, nó nhuốc nhơ, nó ti tiện, tôi sẽ để anh sỉ mắng cho hả lòng, hả dạ anh giết tôi đi nhưng tôi không thích con Vân, con Nguyệt nó biết chuyện này…( giọng Van xin)

Ông bố( Hải): Cô, cô còn định quanh co, lằng nhằng nữa hả? đẹp mặt chưa, giờ thì thiên hạ nó biết tỏng cái bản mặt của cô rồi.

Người mẹ (Lan): Biết tôi biết, tôi đã là một con đàn bà hư hỏng nhưng tôi muốn con tôi không phải khổ sở như mẹ nó. Cả hai đứa đã đang tuổi lớn, tôi không thích vì tôi, vì mái ấm gia đình này mà nó sẽ dở dang nếu anh lo cho mẹ con tôi một môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường khá đầy đủ như những người dân chồng khác tôi đâu phải đến nỗi phải bấu víu vào người ta. Mỗi tháng ba cọc ba đồng anh đem về có đủ trang trải cả những món nợ mà anh cờ bạc lô đề ngày trước không? Anh có lúc nào tự hỏi mình tại sao vợ mình phải khốn nạn vậy chưa?

Ông bố(Hải): Cô..cô…Cô nói chí lý lắm, cô đúng là một người mẹ hết lòng vì con. Cô sợ hai đứa nó biết cô là người mẹ chả ra gì, vậy tại sao cô lại làm như vậy cô vấn đáp đi nói nói mau (Giận dữ, túm hai tay vào cổ người vợ đáng thương của tớ)

Đang cơn rất khó chịu như lửa cháy bỗng có tiếng đẩy cửa đánh thoảng, Vân từ đâu chạy ào đến như một tia lửa lao thẳng về phía người mẹ đang chan chứa trong nước mắt, dằng mạnh bàn tay thô kệch, xù xì của bố, nó quỳ sụp xuống thổn thức, nghẹn ngào.Cô gái học giỏi Văn, sống nội tâm và ít nói đang không thể im re

Vân(con gái thứ hai): Con đã đứng ở bên phía ngoài nghe hết câu truyện của bố và mẹ con thực sự không hiểu biết điều gì đã làm mái ấm gia đình ta đến nông nỗi này…

Ông bố( Hải): Mày làm thế nào hiểu được hả con tao khổ sở lắm rồi (giọng đau đớn)

Xem thêm: Đơn đề xuất kiến nghị cấp hóa đơn điện tử có mã của cơ quan thuế

Người mẹ (Lan): tôi van anh, anh đừng nói thêm điều gì cả trong thời gian hiện nay…hãy vì con bé… tôi xin anh.

Vân: Bố mẹ biết không, mới gần đây con đã thấy cha mẹ và cả nhà không hề link như xưa, con lo ngại, con sợ hãi và cũng không đủ can đảm san sẻ cả với chị, cũng chẳng dám hỏi mẹ tại sao?

Người mẹ (Lan): Con ơi, mẹ biết rồi! Mẹ xin con! (giọng van xin)

Vân: Những lúc chỉ có một mình con luôn nhớ lại những ngày khi con và chị còn bé, mỗi buổi chiều bố chở hai chị em trên chiếc xe đạp điện cũ, dạo quanh cánh đồng rồi vào trong nhà ông bà nội chơi đợi mẹ đi làm việc may về. Rồi cả nhà lại kéo nhau về với mái nhà nhỏ để ríu rít với bữa cơm tối chỉ có rau, đậu và vài miếng cá kho mặn. Con cũng nhớ những hôm bố đi phụ hồ về muộn, hai chị em quanh quẩn đứng ngóng ngoài sân. Vừa ngóng rồi lại tự hỏi, sao mãi bố chưa về. Mẹ còn sốt ruột mắng chúng con, không được nhắc để bố còn về nhà cho bảo vệ an toàn và uy tín. Những lúc thế này con chỉ mong sao thời hạn trọn vẹn có thể ngừng hoạt động được, để mãi được như tấm bé, lúc mái ấm gia đình mình tuy thiếu thốn về vật chất nhưng vẫn luôn vui vẻ,niềm sung sướng; để con chẳng phải đương đầu với những cãi vã, bực dọc của cha mẹ; để con không phải nghe những điều mà đôi tai con không thể tin. Đầu óc con muốn nổ tung, cha mẹ biết không? (giọng đau đớn, nghẹn ngào trong nước mắt )

Người đàn ông khổ sở ấy lặng lẽ, rút cái áo công nhân đã sờn bạc hết cả sống lưng và vai bước ra ngoài, cửa vẫn chưa khép lại. Vân và mẹ ôm nhau khóc,mẹ ôm chặt con gái như muốn thanh minh, như muốn thắp lại chút niềm tin nhỏ bé cho cô con gái nhỏ khi câu truyện cô muốn giữ kín đã bung tuột ra theo tiếng gió rít và tiếng gằn rất khó chịu của người chồng trong cánh cửa khép hờ… Hải đã đi đến hơn cả tháng nay không thấy về. Nghe nói, anh bỏ việc phụ hồ theo mấy người ban bốc dỡ hàng trên cửa khẩu Tỉnh Lào Cai vì làm ở đây tuy vất vả nhưng chắc như đinh anh sẽ tìm kiếm được nhiều tiền hơn việc đi phụ hồ, hơn thế nữa cũng là để không phải đương đầu với những người vợ của tớ. Đến cả người con gái lớn là Nguyệt, học làm tóc ở gần chỗ anh làm, anh cũng không thích đến gặp con. Nguyệt biết bố đang làm bốc vác ở cửa khẩu cũng là vì cô ban cùng xóm chạy hàng hoa quả ở cửa khẩu khi tới gội đầu đã kể gặp bố cô. Cô đã tìm gặp được bố mình. Mẹ thì vẫn đi làm việc may thuê cho hiệu may gần nhà. Còn Vân, từ sau khoản thời hạn bố đi làm việc không về nhà như trước nữa, đến mỗi bữa vẫn ăn cơm với mẹ nhưng hai mẹ con cũng không rỉ tai, thậm chí còn Vân không hay ngước lên nhìn mẹ như trước. Vân thường xuyên đi học về muộn, về nhà cũng chẳng mấy khi Vân học bài. Giờ đây, Vân đã ra dáng một cô thiếu nữ, biết để ý đến quần áo mình mặc, lại còn tô son đỏ cam trước lúc đi học. Càng ngày mẹ lại càng thấy con khác thật nhiều. Có một lần, cô giáo đã gọi điện cho mẹ Vân và trao đổi rất mất thời hạn, đến bữa tiệc mẹ nói với Vân.

Người mẹ (Lan): Vân à! Hôm nay cô giáo của con gọi điện cho mẹ để trao đổi về việc học của con. Mẹ thấy lo ngại con ạ!

Vân: Cô giáo con nói với mẹ chuyện gì ạ? Con vẫn đi học thường thì như những ban, vẫn chấp hành tốt mọi nội quy của trường lớp, có vi phạm điều gì đâu, lạ nhỉ sao cô lại phải quan tâm tới con quá mức cần thiết như vậy? (Tỏ ra không tự do)

Người mẹ (Lan): Con nếu không còn chuyện gì, chắc như đinh cô giáo đang không phải gọi để trao đổi với mẹ nhiều như vậy.

Vân: Con đã nói là không còn việc gì cả, mẹ đừng xen vào chuyện của con nữa, con thấy mệt mỏi lắm rồi. (Giọng gắt lên)

Người mẹ (Lan): Con? Tại sao con lại nói với mẹ như vậy( Rồi mẹ Vân giận dỗi bước về phía sau nhà)

Mẹ vừa bước về phía sau nhà, tiếng còi xe máy đã réo lên inh ỏi trước nhà.

Vân mở hé cánh cửa, tiếng Dũng dội vào.

Dũng: (nói với vào trong nhà): Đợi lâu lắm rồi đó, để bọn nó đợi lâu là không xong đâu. Nhanh cái chân cho tôi nhờ?

Vân: Được rồi chờ tí, chậm một tí đã chết ai được?

Người mẹ (Lan): (ngạc nhiên): Sao con nói chiều nay đi lao động trên trường? Giờ lại rủ nhau đi dạo ở đâu và lại chờ đón với hẹn hò nhau? Con ở yên đó để mẹ gọi điện cho cô giáo con.

Vân: Sao động tí mẹ lại lôi cô giáo ra dọa con, giờ đây chẳng ai làm con sợ được cả, mẹ hiểu không? Mẹ cứ lo việc của mẹ đi. Con đi lao động xong sẽ tới nhà Thắm thăm nó bị ốm. Nếu muộn, mẹ cứ ăn cơm trước, đừng chờ con làm gì!

Chưa kịp nghe mẹ nói lại, Lan đã chạy ào ra, ngồi vội lên xe máy với Dũng và Tuyết, đầu cũng chẳng thèm đội chiếc mũ bảo hiểm. Mẹ Vân ngỡ ngàng, thẫn thờ vì giờ đây con gái chị như đã thoát thoát khỏi vòng tay mẹ, nó không thích chị quan tâm và lại càng không thích thủ thỉ tâm sự với mẹ như trước. Chị cảm nhận được sự rạn nứt trong tình cảm và niềm tin của con gái mà giờ đây chị thật khó trọn vẹn có thể nối lại được. Chị tự nhủ: Có lẽ cũng tại mình, giờ đây không thể trách ai. Trời đã nhá nhem tối, cơm canh đã chín, mâm cơm đạm bạc đã dọn ra, chị thẫn thờ ngóng con.

Người mẹ (Lan): Giờ này đã muộn lắm rồi, con bé làm gì mà còn chưa về. Nó đã lúc nào về muộn như vậy này đâu.( Bước ra cửa rồi lại vào trong nhà, hết đứng lại ngồi)

Phải gọi cho cô giáo mới được….. A lô: Cô Thu ạ! Cô ơi, chiều lớp đi lao động có về muộn lắm không cô?

Có tiếng từ trên đầu dây bên kia vấn đáp trong hốt hoảng

Cô Thu: Chị Lan ơi, chiều nay lớp không lao động đâu vì một số trong những ban phải đi tập ngoại khóa cho tuần tới nên lịch lao động tạm hoãn, em đã nhắn cho mái ấm gia đình rồi mà. Em có nhắc cháu tham gia tập ngoại khóa, cháu nói mái ấm gia đình dạo này bận việc, phải giúp mẹ nên không tham gia.

Người mẹ (Lan): Thôi, chết tôi rồi, cháu nói đi lao động. Số điện thoại cảm ứng …………., ông xã tôi lại cầm đi làm việc xa, chắc ông ấy không đọc nên không nói gì với tôi.

Cô Thu: Chị ơi, ngoài những lần em gọi điện và mời chị đến gặp để trao đổi về tình hình của cháu, có bất kì yếu tố gì em đều báo cả qua sổ liên lạc điện tử. Bây giờ chị bình tĩnh, em sẽ gọi cho phụ huynh của cháu Thắm để hỏi xem cháu còn bên đó không.

Người mẹ (Lan): Cô giáo gọi hỏi giúp tôi với ạ? Trăm sự nhờ cô tương hỗ cho tôi. (Giọng cầu khẩn)

Cô Thu gọi điện cho mẹ Thắm và nhận được câu vấn đáp: Cả nhà cũng đang sốt ruột định gọi hỏi cô giáo để hỏi tình hình.Cô giáo đã tới nhà mẹ Vân để báo tình hình. Khi mẹ Vân cho biết thêm thêm chiều nay con gái đi xe cùng Dũng và Tuyết, cô Thu đã giật mình vì biết Dũng là một học viên riêng không liên quan gì đến nhau, đã bỏ học và thường xuyên giao du với những thanh niên chơi bời, thậm chí còn nhân thân không rõ ràng. Cô giáo đã động viên mẹ Vân bình tĩnh để hỏi thêm thông tin, nếu thiết yếu sẽ phải báo cho cơ quan công an ngay.

Cô Thu: Giờ đây chưa chắc như đinh việc gì xẩy ra với cháu chị phải rất là bình tĩnh chị ạ!

Bác Vọng (Chị gái của mẹ Lan hớt hải chạy đến): Chiều nay, tôi thấy con Vân đi với hai đứa nữa phóng xe lên mạn thành phố Tỉnh Lào Cai. Dì thử gọi cho con Nguyệt xem nó có lên trên đó chơi không?

Người mẹ (Lan): Chị ơi chắc con bé không lên đó đâu. Vì tuần trước đó Nguyệt mới về nhà. Chúng nó còn hẹn hò nhau, thời gian vào buổi tối cuối tuần sẽ gọi bố về để sang thăm ông bà nội nữa mà.

Bác Vọng: Dì cứ gọi thử đi, tôi có linh cảm con bé đang ở đoạn chị nó.

Người mẹ (Lan): Vâng, để em gọi ạ!

Bác Vọng vừa nhắc tới Nguyệt thì tiếng chuông điện thoại cảm ứng của Nguyệt gọi đến cho mẹ…

Người mẹ (Lan): Nguyệt à con! Em Vân, em Vân nó đi từ chiều chưa về, mẹ hỏi những ban của nó không còn ai biết con bé ở đâu, cô giáo và bác Vọng cũng đang ở đây.

Nguyệt: Mẹ ơi, Vân đang ở trên gần cửa khẩu cùng con và bố đây mẹ ạ!

Người mẹ (Lan): Con nói thật chứ?

Nguyệt: Thật mà mẹ! Nó đi cùng con Thắm và một thằng ban của nó nữa. Nếu ngày hôm nay, bố không làm gần ở đó, không sở hữu và nhận ra và đi theo để gọi nó, có lẽ rằng mẹ con mình sẽ không còn được gặp em nữa.

Người mẹ (Lan): Con nói vậy nghĩa là sao? (hốt hoảng, ấp úng):

Nguyệt: Vân và con cháu Thắm bị bọn nó dẫn sang cửa khẩu chơi, đi shopping rồi nó lừa đẩy ra cho những kẻ chuyên buôn người. Thằng ban đưa hai đứa đi đã biết thành tạm giữ để khảo sát. May quá mẹ ạ!

Người mẹ (Lan): Thế em và bố con đâu rồi? Mọi người dân có ở đó không để mẹ gọi gặp bố con.

Nguyệt: bố đã giục con gọi điện báo ngay cho mẹ. Bố cũng nói, bố rỉ tai lại với những người chủ chỗ bố làm để xin nghỉ về nhà thuở nào gian về với mái ấm gia đình. Mẹ cứ yên tâm chờ bố và chúng con đang sẵn sàng sẵn sàng về mẹ nhé.

Người mẹ (Lan): Ừ, ừ được rồi con

rồi chị quay sang nói với cô giáo và bác Vọng

Người mẹ (Lan): May quá! Không thì tôi cũng không biết phải sống thế nào nữa? con tôi không sao cô giáo và bác ạ! Các cháu và bố nó đang sẵn sàng sẵn sàng về nhà rồi.

Cô giáo: Tôi xin san sẻ chân thành với chị, sau yếu tố này, chị nên phải quan tâm đến cháu nhiều hơn nữa. Anh chị phải sắp xếp việc làm mái ấm gia đình, xử lý và xử lý những xích míc để cháu yên tâm học tập. Đây là lứa tuổi mà tâm lí những cháu chưa thực sự chưa ổn định. Khi có những biến cố mái ấm gia đình, những cháu sẽ rất dễ dàng bị tổn thương, tâm ý nhiều, làm tác động tới việc học tập, thậm chí còn sẽ rất dễ dàng chán nản, bi quan và dễ bị ban xấu lôi kéo.

Bác Vọng: Cô giáo nói đúng đấy dì! Dì và chú nên phải nghĩ cho con cháu mình nhiều hơn nữa. Điều gì trọn vẹn có thể bỏ qua lẫn nhau thì nên bỏ qua để giữ mái ấm mái ấm gia đình để con cháu triệu tập tư tưởng học tập. Dì nên nghe tôi!

Người mẹ (Lan): Vâng, tôi cảm ơn cô giáo thật nhiều ạ (quay sang nói với cô giáo)

Người mẹ (Lan): Dạ vâng, em biết là tôi đã sai lầm không mong muốn khi chỉ nghĩ cho bản thân mình mình, đã để con em của tớ đến nông nỗi này. Từ giờ em sẽ thân thiện, lắng nghe con nhiều hơn nữa, nỗ lực là một người mẹ tốt trong mắt những con. (quay sang nói với bác Vọng)

Khi cô giáo và bác Vọng vừa về thì một lúc sau ba bố con Hải cũng về đến nhà. Hải ngập ngừng chưa định nhảy vào. Vân chạy đến ôm mẹ, kéo tay bố vào.

Vân: mẹ!!!con xin lỗi vì đang không nghe lời mẹ dạy, con đã khiến mọi người phải lo ngại. Con thực sự mong ước cha mẹ và cả mái ấm gia đình ta gắn bó như xưa. Con biết cả bố và mẹ giận nhau là còn rất yêu thương nhau chỉ vì tình hình mái ấm gia đình mình trở ngại vất vả. Con hứa sẽ chăm chỉ học tập, không chơi với những người dân ban xấu để không xẩy ra yếu tố như ngày hôm nay. Tìm được đường về ngày hôm nay, con sẽ nhất định không để mình lạc bước nữa.

Nguyệt: Con đã và đang học nghề sắp xong và sẽ tự làm ra đồng xu tiền, con cũng trọn vẹn có thể trang trải một phần giúp cha mẹ, con chỉ mong sao cha mẹ bỏ qua mọi lỗi lầm lẫn nhau để cả nhà ta lại được như xưa.

Người mẹ (Lan): Mẹ biết rồi, những con yên tâm.

Rồi chị quay sang người chồng của tớ, lặng lẽ cất tiếng

Người mẹ (Lan): Thiếu chút nữa thôi thì toàn bộ chúng ta sẽ phải trả cái giá quá đắt vì sự ích kỉ của tớ mình mình. Chúng ta không thể lạc lối và càng không thể để những con đi sai con phố của tớ. Hãy vì những con mà tha thứ cho em. Hãy vì những con mà tu chí làm ăn, vun vén cho mái ấm gia đình anh nhé.

ông bố( Hải): Thời gian xa nhà vừa qua, anh đã và đang tâm ý thật nhiều về những việc vừa qua. Việc xẩy ra với con gái vừa rồi đã làm anh nhận ra rằng: tương lai của những con là quan trọng, toàn bộ chúng ta không còn quyền và không được phép tước đi niềm sung sướng và tương lai của những con.

Hai con gái nhỏ chạy đến bên ôm chầm lấy cha mẹ với ánh nhìn niềm sung sướng, dường như họ thấm thía cái cảm hứng niềm sung sướng khi tìm lại sự link của tớ, niềm sung sướng khi mà như mong ước đã tới đúng thời cơ để mái ấm gia đình họ không còn ai phải rời xa.

Câu chuyện về sự việc rạn nứt niềm sung sướng mái ấm gia đình vì những cám dỗ xã hội , gây ra những tổn thương không riêng gì có với những người trong cuộc mà còn tổn thương cả những người dân thân trong gia đình trong mái ấm gia đình là câu truyện của nhiều mái ấm gia đình trong xã hội lúc bấy giờ. Cô gái Vân đã như mong ước tìm kiếm được đường về trước lúc mọi thứ đi quá xa, ngoài tầm trấn áp của mái ấm gia đình. Cô gái như mong ước khi được trở về với mái ấm gia đình của tớ, không phải chịu nỗi đau mà những cô nàng trẻ bị lừa bắt sang bên kia biên giới. Một hồi chuông cảnh tỉnh những người dân làm cha làm mẹ phải ghi nhận quan tâm, thân thiện, sẻ chia, vượt qua sự ích kỉ của thành viên, vượt qua thử thách trong môi trường tự nhiên vạn vật thiên nhiên sống đời thường để giữ niềm sung sướng mái ấm gia đình.


Bạn đang mò mẩn post Kịch bản tiểu phẩm ngày 20/11 (3 mẫu) 2022

Với việc Bạn đọc nội dung bài viết Kịch bản tiểu phẩm ngày 20/11 (3 mẫu) Mới sẽ hỗ trợ ban làm rõ hơn về kiểu cách trò chơi play

down Game HD Kịch bản tiểu phẩm ngày 20/11 (3 mẫu) Miễn phí

Nêu Bạn đang tìm link google drive mega để Download Game HD Kịch bản tiểu phẩm ngày 20/11 (3 mẫu) Miễn phí mà chưa tồn tại link thì để lại comment hoặc Join Nhóm zalo để được trợ giúp không lấy phí
#Kịch #bản #tiểu #phẩm #ngày #mẫu